Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014



            BIỂN ĐÔNG




Sau tiếng gà gáy sáng                       
Mặt trời phía Hoàng Sa
Gió biển Đông mằn mặn
Vì có máu ông cha
Xương của người mở đảo
Thành cột mốc Trường Sa

Dải đất hình chữ S
Cột sống dãy Trường  Sơn
Mắt trông ra biển đảo
Những đứa con quê nhà
Nào đảo chìm đảo nổi
Nam Yết rồi Gạc Ma…

Sao có Người lại bảo
Đó là ao Người ta
.
Lịch sử ơi lịch sử
Xin ấn nốt tráng ca.
Nam quốc sơn hà ...



Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

NGỌC SƠN NGÀY MỚI





Nắng xuân óng mật quanh làng
Ngọt ngào hương bưởi ong sang bướm về
Tóc dừa in bóng bờ đê
Gót son yếm thắm em thề với ai
Dưới cầu nước chảy khoan thai
Đầu đền cau trỗ hẹn ai chung tình
Lúa xuân con gái rập rình
Mùa vàng ai gặt để mình mang cơm

Mùa về cao vút cây rơm
Em ơi nhớ buổi cọng rơm vùi bùn
Lúc nắng hạn nhớ mưa giồn
Một vùng khô cháy chim còn lánh xa
Lúc bão táp nhớ trăng ngà
Lòng dân mất nước nghĩ mà đau thương
Nhớ xưa đây bãi chiến trường
Đạn bom dày xéo quê hương héo gầy

Xua hết Mỹ đuổi sạch tây
Quê hương có Đảng ngày ngày đi lên
Ngọc Sơn đây đất thánh hiền
Một miền sơn cước thiên thiên sử vàng
Sử cha ông chép rõ ràng
Cháu con nối nghiệp ngày càng rạng danh
Trông lên núi Bất ngát tràm xanh
Nhìn về khe Sái nước quanh xuôi dòng
Khe Ngang anh đã khơi thông
Ắp đầy cá bạc mênh mông bông vàng
Điện về vui xóm vui làng
Đường thôn trải nhựa mơ màng xe dâu
Y tế đứng hàng đầu
Đơn vị văn hoá chuẩn đầu quốc gia
Giáo dục đẹp bản tình ca
Ba trường đạt chuẩn quốc gia một thời
Các cháu khoẻ học cùng chơi
Cổng trường đại học là nơi  cháu vào
Đài tưởng niện tháp cờ cao
Khói hương nghi ngút người vào người ra
Trung tâm văn hoá một đoá hoa
Dưỡng sinh bô lão bài ca trồng người

Ngọc Sơn ơn Đảng đời đời
Anh hùng thời mới là lời Bác giao.

THUỞ ẤY



  


  Kính tăng đai tá hải quân
        Phan văn Tuấn                                                                       
                      

Thuở ấy !
 Anh cưỡi tru bạc đầu đàn
Tung roi thay cờ lệnh
Xung phong chiếm đồng cỏ Nông trang
Tôi cưỡi nghé hoa nghễnh nghãng quên đàn
Rồi bất ngờ phi nước đại
Lộn nửa vòng , chân ngác sừng , tay ôm miệng nghé
Anh trông thấy dừng cuộc chơi

Thấm thoắt đã mấy mươi năm
Nay gặp lại !
Tôi bác sỹ đời thường
Anh sỹ quan , lưng trần sóng biển
Mừng mừng! tủi tủi !
Mấy chén rượu vay
May có vợ hiền chuyển thành rượu chịu
 Anh ơi ?
Khi mô ta được uống rượu tại gia .
                                       
                                   Tháng 6 / 2014



  

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

MỸ CHÂU




Chắc có lẽ thần không được phép yêu
Nên Kim Quy phán nhầm Mỹ châu là giặc .

Đường gươm có lối
Thục Vương cùng đường
Nhà có còn khi nước đã tan ?!!!
Công chúa nước Thục thành ma không đầu .
Gió Mộ Dạ hoang mãi về đâu ?
Biển Diễn Châu mặn càng thêm mặt !
Để  trắng phau con đường  lông ngỗng .
Mấy ngàn năm vật vã kiếm tìm nhau !

 Nay trước mộ Nàng
Càng thêm sâu mối tình thủa trước
Như lát bánh đúc không hành
Là tinh hoa của  nền văn minh lúa nước .

Mí mắt cay cay
Tôi thẩn thờ bước

Ngọc trai lạch Vích tắm nước giếng Diễn An sáng càng thêm sáng
Ôi tình yêu .

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

MỌT



Này mọt sao mày nỡ chén những con chữ trong sách của ta
Sách xưa có câu :
                          “ Người no bụng chữ thì có ích cho đời”
Nay mọt to bụng chữ thì ị nhoè ra ra sách
Lách mất tiêu .                         

Thứ Ba, 30 tháng 9, 2014

NGỤ CƯ

Ta ngốc người Trú Kỵ *
Nay sống tại phố Giát huyện nhà
Hoàng Mai lên thị xã
Ta trở thành ngụ cư .

* Trú Kỵ   Là tên cổ của khối một
                Phường Quỳnh Thiện
                TX Hoàng Mai         

Thứ Ba, 16 tháng 9, 2014

Trăng thượng tuần





Trọn đời bó mạ giật lùi
Ngón tay cắm mạ sần sùi ngón tay
Mảnh trăng non , dáng hao gầy
Qua hai cuộc chiến heo gầy mảnh trăng

Mười mặt con lưng thẳng băng
Còn lưng mẹ từ trăng non , đến trăng thượng tuần
Mẹ ơi bao nỗi gian truân
Mảnh trăng lưng mẹ xuay vần tứ thân
Cho con tâm áo ấm thân
Cho con cái chữ , cho con nên người !

Mẹ ơi đi hết cuộc đời
Mẹ đâu đòi hỏi một lời tri ân
Đêm nay giỗ mẹ trăng ngân
Mảnh trăng thượng tuần
                                        Mẹ xuống cùng con .


                                  Đêm cúng cơm hôm giỗ hạ khăn mẹ
                                       Nguyễn Thị Nguôn
                                    20/4/ Giáp ngọ ( 21/ 5/ 2014)

Tiếng trống trong đêm

Tiếng trống trong đêm
Chẽ đôi giấc ngủ
Vo tròn quả trứng
Bát cơm trần gian
Khai sinh khai tử
Mong manh kiếp người
Còn bao nhiêu nữa
Trắng xương xa trường*
Sấm trời nổ trông
Sương ngàn dăng dăng
Thiên thu tòn tại
Tượng đài uy nghiêm

Tùng tùng tiễn đưa
Đi vào cổ mộ
Nấm mồ cỏ xanh
Chiêu Quân oán khúc**.

* ý thơ của Tào Tùng ( Đường ): Bằng quân mực thoại phong hầu sự/ nhất tướng thành vạn cốt khô
** Quê của Vương Chiêu Quân ( Minh Phi ) có núi Kinh Môn nay thuộc huyền Phụng Tiết, Tứ Xuyên. Tương truyền cỏ xứ Hồ màu trắng, riêng hộ Chiêu Quân cỏ bốn mùa vẫn màu xanh. Khúc ngâm Chiêu Quân oán thống thiết nghe nói cũng của Chiêu Quân làm.

Thứ Bảy, 9 tháng 8, 2014

NỖI NIỀM




Thu về cho thị chín vàng
Cho na mở mắt cho nàng gặp ta
Thu này nàng ở lại nhà
Chàng giờ nối nhịp cầu xa phương nào
 Nàng nay  giặt áo cầu ao
Một mình bước thấp bước cao một mình
Nén hương quặn thắt mối tình
Khất người thổi sáo trọn tình suối tiên.

                                             Lập thu 7/7 Giáp Ngọ
                                                     (12/8/2014)
                       Ngày nhà thơ nhịp cầu nối những bờ vui tạ thế
                                                   ( Phan Văn Từ ).

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

Đỉnh Điểm



Trên trần nhà hai thạch sùng thoán đoạt nhau
Đỉnh điểm
Rơi phịch xuống sàn nhà
Toả ra mùi uyên ương quyến rủ
Trắng tóat màu tự do đồng loại
Quên luôn tiếng tắc lưỡi ngày nào

Thiên hà thêm một ánh sao

Thứ Bảy, 14 tháng 6, 2014

Cáy đỏ hói Mên



Chú cáy đỏ bãi bồi  hói Mên  dạo nọ
Mấy ngàn năm tiến hóa bằng ngón tay
Ngày tôi đi dương đôi càng tiễn biệt
Mắt nâu tròn như muốn điều chi

Nay tôi về cáy còn đâu nữa
 Hói Mên xưa nay mấy bậc tầng lầu
 Lục tìm ký ức về đâu
 Bất chợt về thời cáy đỏ

Vị mắm cáy dầm  tôi từ thuở đó
 Quá nữa đời chắt miệng vẫn còn thơm
                                                                
                              Tháng 6 năm 2014

Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Cà Phê



Từ
Nắng – gió
Khát
 Tinh hoa của đất
 Rang giòn
 Xay nhỏ
 
 Nước thật sôi
 Cà phê chín thêm một lần nữa
 
 Ta 
  Tý tách
 Nhâm nhi
 Tìm tinh túy
 Khen chê .

Thứ Tư, 14 tháng 5, 2014

Từ Hoàng Sa




                     
                       Anh viết cho em từ Hoàng Sa
                       Cho anh nguôi nỗi nhớ quê nhà
                       Em ơi hải đảo còn binh biến
                       Còn vang rền tiếng súng bất nhân

                       Bọn cướp biển còn mang nhiều ảo tưởng
                       Từ ngàn xưa bành trướng bá quyền
                       Song lịch sử Việt Nam còn in đậm
                       Những tên người tên núi tên sông
                       Nơi nào chúng đặt bàn chân xâm lấn
                       Còn vang rền hiển hách chiến công
                      
                       Thôi em nhé thư anh viết vội
                       Ở ngoài này biển đảo chưa yên
                       Em thông cảm cho anh người lính đảo
                       Biển đảo thanh bình !
                                                          Anh viết nhiều hơn .
                       Yên tâm nhé !
                                            Quê hương yên tâm nhé !
                       Cánh sóng nâng tàu là cánh võng mẹ mấy ngàn năm
>
.
.
                                                                                  Tháng 5 / 2014

Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Luông Pha Băng



Nắng gió
Núi sông
Mây ngàn thác bạc
Cung điện lâu đài
Em gái Lào thơng
Điệu lăm vông váy xòe té nước
Hoa chăm pa  ngan ngát cuối trời
Luông Pha Băng Trải trước mắt tôi
Như người con gái đẹp mà không biết mình xinh
Tôi lữ khách thỏa thê chiêm ngưỡng

Cảm ơn Người mười mấy thế kỷ xưa
Dựa vào thế núi thế sông xây lâu đài cung điện
Lập đế chế vương triều mà an dân giữ cõi
Cùng Mê Công vươn mãi tới hạ nguồn
Viên Chăn một vầng trăng sáng
Luông Pha Băng chẳng thấy nhà cao
Còn lâu đai vô cùng cổ kính
Con cá măng dòng Mê Công lão ngư mới bắt
Bếp than hồng em nướng trao tôi
Nắm xôi trắng vắt cùng thơm cá nướng
Chén rượu nồng ngất ngưỡng với dòng trôi

Tôi  chếnh choáng mà viên mãn quá
Em Lào Thơng không tuổi
                                           Luông Pha Băng .
                                           
                                           Tháng 4/2014

Nhớ tiếng người




  Nhớ tiếng người  
                                       ( Thương nhà thơ Huy Thuân
                                         Nhớ nhà văn Hồ Sỹ Tuyển )
Mê kông tửu khúc dạo nào
Mà nay  ngược suối lộn đèo về đây
Luông Pha Băng thảm rừng dày
Ngắm sông nhớ bến ,tựa cây nhớ người
Thương người lắm lắm người ơi
Mê kong tửu khúc !
                               Vắng lời người thân !    

Nơi em tắm



Đất Lào lum một lần anh đến
Quá nữa đời khám phá đất Lào thơng
Nơi em tắm !
                     Mê kông ngời ngời ánh bạc
Khát cháy thác rừng !
                                  Khát trắng mái đầu anh

Buồn hậu thế




Bình minh cánh đồng Chum
Đưa ta về với người Lào cổ
Những hố bom um tùm cỏ
Những mảnh chum rạn vỡ

Một nỗi buồn hậu thế trào dâng !!!

Chủ Nhật, 23 tháng 3, 2014

Khi nào?



Khi nào?

Trên núi lửa
Kiếp phù du
                     Vòng luân hồi tạo hoá
Dưới gốc gạo
                       Cháu bé đói lả ôm chùm hoa gạo
Gạo ơi gạo ! Sao chỉ biết đốt đuốc ghẹo trời ?
Khi nào nước mắt thôi rơi
Khi nào vui lòng người đẹp
Khi nào?

Thế kỉ hai mốt
                         Có người “cắt nửa vầng trăng làm con đò nhỏ ’’
Nếu Hậu Nghệ bắn nốt mặt trời
Lúc này :
                Liệu ta còn nước mắt để rơi ?

Mẹ tôi







Mẹ tôi
       (Đàn ông cái nhà
        Đàn bà cái bếp).


Mẹ tôi!
         Người đàn bà hai lần nách con đi ở đợ
         Bảy lần làm nhà
         Bảy lần đốt cây chổi chuyển
         Dựng ngược cây chuối lập bàn thờ đuổi tà ma
         Thông báo nhà không có đàn ông
Mẹ tôi!
          Người con gái có chồng!




THU


Nắng tắt
Em vào khoảng vắng
Tiếng hạc rơi tím ngắt sắc sao chiều
Cành liễu rũ
Soi mặt hồ lặng sóng
Đợi tĩnh tâm!
                   Tâm có tĩnh bao giờ
Heo may gầy!
                   Se sắt một ý thơ.

Nghẹn ngào lời ru



                  Nghẹn ngào lời ru
                                Kính tặng:Thạc sĩ kĩ sư xây dựng Phạn Duy Chung

Đất nước:
               Một thời gạo châu củi quế
               Người lên rừng,kẻ xuống bể thử vận may
               Mẹ còng lưng ôm lấy đường cày
               Nhặt mồ hôi nuôi con học nước người kiếm chữ
No bụng chữ
Con về làng
               Thấy vắng một đường cong
               Đường cong bông lúa con thấy cong hơn
               Đường cong lưỡi liềm,nay thêm hoen rỉ
               Đường cong lưng mẹ?
                                                    Bóng chiều sông quê?!!!
Mẹ ơi sao thế?
               Con qua chớp bể
               Trở về lời ru
               Lời ru không lời

               Con ôm lời ru
               Con hôn lời ru
               Con ru lời ru
                Con không khóc được
                Con nhờ sóng nước
                Ngàn năm ơi à

               Lòng con ấm lại
               Nghẹn ngào lời ru !!!
                               
                                           
                                                Sơn Hải, Quỳnh Lưu tháng 5 năm 2012

Bs: Đậu Phi Nam

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

Ai?




AI?

Linh thiêng ngôi mộ chung!
Nghẹn ngào ba bát cơm trắng
Ngọn nến đốt lên trời xanh kêu oan
Cỏ xanh đắp cho người trong đất

Linh thiêng ngôi mộ chung!
Oai phong góc tượng đài
Trầm rền một hồi chuông
Ai chiến thắng?
Ai chiến bại?
Ai?

Linh thiêng ngôi mộ chung!
Oan khiên những kiếp người
Ai lầm đường?
Ai chính nghĩa?
Ai?

Linh thiêng ngôi mộ chung!
Đau thương dòng Lạc Hồng
Vui buồn sau chiến thắng
Nỗi niềm một nhành hoa

                                    Quảng Trị tháng 4 năm 2013




THÁNG TƯ THÀNH CỔ

Tháng tư thành cổ phượng rơi
Rơi vào xác pháo tơi bời tuổi xuân
Xuân đôi mươi sắc trăng ngần
Lắng trong Thạch Hãn mầm xuân đang chồi

                                            Thành cổ Quảng Trị tháng 4 năm 2013



THỜI GIAN
                   Tặng vợ: Hồ Thị Hồng


Anh rất muốn:
                     Nhún chân đóng cổng thời gian
                     Cho tóc anh thôi trắng
                     Cho má hồng em hoang sơ
Trong mắt nhau ta mãi mãi buổi ban đầu

                                             Tháng 4 năm 2013
 

Thái Bình tháng 11/2013