Ông Nội
(Thể tế)
Khi tôi sinh ra ông đã đi xa
Di vật chỉ còn mấy thước sách
nho gáy mòn nhàu nhĩ khó hiểu
Một bát giao cầu lư ỡi khuyết
vẹt vì những cơn đau
Nhớ ông xưa
Người biên niên sử làng nét
viết như rồng bay phượng múa
Mãi tới hôm nay vẫn còn văng
vẳng
Văn tế làng giọng ông đồ Hền
Chỉ chấp nhận phượng tác
ngang trời
Không bao giờ chịu quạ kêu đầu
ngõ
Nhớ ông xưa
Một thời bàn tráp - gậy ô
Đọc sách thánh hiền làm tông đồ
của Khổng Tử
Dạo khắp Kinh Bắc quay về xứ
Thanh
Cuối đời làm bạn với giao cầu
gối đầu lên pho s ách
Chỉ những cơn đau của người dân
Tr ù K ỵ
Ông nội tôi vậy đó
Sách có câu
“Minh dị chiếu minh tâm”
Nhưng ông ơi :
“Hậu sinh chưa khả uý” !