Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Luông Pha Băng



Nắng gió
Núi sông
Mây ngàn thác bạc
Cung điện lâu đài
Em gái Lào thơng
Điệu lăm vông váy xòe té nước
Hoa chăm pa  ngan ngát cuối trời
Luông Pha Băng Trải trước mắt tôi
Như người con gái đẹp mà không biết mình xinh
Tôi lữ khách thỏa thê chiêm ngưỡng

Cảm ơn Người mười mấy thế kỷ xưa
Dựa vào thế núi thế sông xây lâu đài cung điện
Lập đế chế vương triều mà an dân giữ cõi
Cùng Mê Công vươn mãi tới hạ nguồn
Viên Chăn một vầng trăng sáng
Luông Pha Băng chẳng thấy nhà cao
Còn lâu đai vô cùng cổ kính
Con cá măng dòng Mê Công lão ngư mới bắt
Bếp than hồng em nướng trao tôi
Nắm xôi trắng vắt cùng thơm cá nướng
Chén rượu nồng ngất ngưỡng với dòng trôi

Tôi  chếnh choáng mà viên mãn quá
Em Lào Thơng không tuổi
                                           Luông Pha Băng .
                                           
                                           Tháng 4/2014

Nhớ tiếng người




  Nhớ tiếng người  
                                       ( Thương nhà thơ Huy Thuân
                                         Nhớ nhà văn Hồ Sỹ Tuyển )
Mê kông tửu khúc dạo nào
Mà nay  ngược suối lộn đèo về đây
Luông Pha Băng thảm rừng dày
Ngắm sông nhớ bến ,tựa cây nhớ người
Thương người lắm lắm người ơi
Mê kong tửu khúc !
                               Vắng lời người thân !    

Nơi em tắm



Đất Lào lum một lần anh đến
Quá nữa đời khám phá đất Lào thơng
Nơi em tắm !
                     Mê kông ngời ngời ánh bạc
Khát cháy thác rừng !
                                  Khát trắng mái đầu anh

Buồn hậu thế




Bình minh cánh đồng Chum
Đưa ta về với người Lào cổ
Những hố bom um tùm cỏ
Những mảnh chum rạn vỡ

Một nỗi buồn hậu thế trào dâng !!!