Khi nào?
Trên
núi lửa
Kiếp
phù du
Vòng luân hồi tạo hoá
Dưới
gốc gạo
Cháu bé đói lả ôm chùm
hoa gạo
Gạo
ơi gạo ! Sao chỉ biết đốt đuốc ghẹo trời ?
Khi
nào nước mắt thôi rơi
Khi
nào vui lòng người đẹp
Khi
nào?
Thế
kỉ hai mốt
Có người “cắt nửa vầng
trăng làm con đò nhỏ ’’
Nếu
Hậu Nghệ bắn nốt mặt trời
Lúc
này :
Liệu ta còn nước mắt để rơi ?



































































































