Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014

NỤ CƯỜI



Thế mới biết, thế nào là gốc!
Dân thật công bằng.
Sau sự kiện Ông ra đi
Dù vẫn biết không thể nào khác được
Nước mắt rơi rơi
Từng đoàn người - đoàn người
Lặng lẽ, trật tự xếp hàng nối đuôi nhau vòng tay khấu đầu cầu nguyện
Biết bao cụ già đội mưa dâng di ảnh
Lũ trẻ thơ cũng quên mất tiếng cười
Nước mắt cứ rơi
Vượt qua biên giới
Kể cả những bè nguyên là đối trọng của Ông
Dải mây trắng – trắng trời thu Hà Nội
Cùng trên đường đưa tiễn Ông về quê
Cát Lệ Thủy xưa nay vẫn trắng
Biển Vũng Chùa muôn thủa mãi xanh
Sóng Đảo Yến ru Ông về cát bụi
Sống nghiệp binh. Thác trở lại Quảng Bình
Tọa nơi đây xua bão dông, ngăn giặc, giữ biển trời

Cả dân tộc vẫn một màu tang chế
Nguyện cho Ông được một nụ cười tươi.


                                                      Tháng 11 năm 2013

1 nhận xét:

  1. Mây trắng ngàn đời nay vẫn trắng
    Sóng xanh muôn thuở có còn xanh?
    Ngậm cười chín suối trời se lạnh.
    Nhân thế muôn đời vẫn có anh.

    Trả lờiXóa