Thứ Hai, 28 tháng 4, 2014

Luông Pha Băng



Nắng gió
Núi sông
Mây ngàn thác bạc
Cung điện lâu đài
Em gái Lào thơng
Điệu lăm vông váy xòe té nước
Hoa chăm pa  ngan ngát cuối trời
Luông Pha Băng Trải trước mắt tôi
Như người con gái đẹp mà không biết mình xinh
Tôi lữ khách thỏa thê chiêm ngưỡng

Cảm ơn Người mười mấy thế kỷ xưa
Dựa vào thế núi thế sông xây lâu đài cung điện
Lập đế chế vương triều mà an dân giữ cõi
Cùng Mê Công vươn mãi tới hạ nguồn
Viên Chăn một vầng trăng sáng
Luông Pha Băng chẳng thấy nhà cao
Còn lâu đai vô cùng cổ kính
Con cá măng dòng Mê Công lão ngư mới bắt
Bếp than hồng em nướng trao tôi
Nắm xôi trắng vắt cùng thơm cá nướng
Chén rượu nồng ngất ngưỡng với dòng trôi

Tôi  chếnh choáng mà viên mãn quá
Em Lào Thơng không tuổi
                                           Luông Pha Băng .
                                           
                                           Tháng 4/2014

2 nhận xét:

  1. Trần Huy Quang says
    Thơ Đậu Phi Nam mạnh về ý. Ng ta nói thơ cốt ở tấm lòng rồi mới đến lời, đọc thơ Nam ta bị tấm lòng của Nam cuốn đi mà quên mất lời. Nhưng thực tình thơ Nam còn nhiều câu thô mộc lắm. Vì thế, tôi thường đọc thơ Nam vào ban đêm, khi ngoài vườn đã nổi lên tiếng nỉ non của đàn dế và trước mặt phải có một chén rượu để đối ẩm với thơ Nam, khi ấy tôi mới ngộ ra rằng chính những câu thơ còn thô mộc của Nam đã làm nên nét Riêng của Nam, cái "style" của Nam.

    Trả lờiXóa
  2. Sang thăm em, được đọc một bài thơ trữ tình hay xen lẫn nét họa đẹp về Luông Pha Băng. Anh chúc mừng em nhé!

    Trả lờiXóa